HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THPT Lê Lợi Đông Hà.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Em về cho ai chơi vơi- Thơ Nguyễn Văn Trình

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Nguyễn Văn trình
    Người gửi: Nguyễn Văn Trình
    Ngày gửi: 10h:36' 03-12-2010
    Dung lượng: 77.5 KB
    Số lượt tải: 11
    Số lượt thích: 0 người



    EM VỀ CHO AI CHƠI VƠI
    ( Nguyễn Văn Trình)
    
    Em,
    Chiều nay không mưa đâu
    Sao em về vội thế
    Giận hờn ư, hay em từ chối tôi
    Thật tội nghiệp, cái thằng tôi hay rứa
    Mắc mớ chi em lại bỏ ra về.
    *
    Em,
    Chuyện mưa nắng cuộc đời,vẫn thế
    Buồn vui chớp nhoáng đời người
    Khi em vẫn là nỗi nhớ
    Dày vò ai, cái thuở xa thương.
    *
    Ôi, sáng nay sân trường rộng thế
    Vắng em rồi cây cỏ, hết thôi xanh
    Anh không nở nhìn cành trút lá
    Khi thu vàng là vãng, phải không em?
    *
    Em về cho ai chơi vơi
    Và linh cảm, gọi anh nhìn
    Từ gác ba ,thấp thoáng một dáng hình,
    ngày lên gió tím
    Em về cả đất trời tim tím
    Màu áo em hay mực tím học trò
    Không biết nữa,chỉ biết màu nhung nhớ
    Em về cho ai chơi vơi.
    *
    Em,
    Này em hởi, giận hờn chi mãi rứa
    Ngày mưa ướt hết tình rồi
    Xa em nỗi buôn trút lá
    Chiều tàn buông tím cuộc chia ly
    Em về cho ai chơi vơi
    Em về đất trời diệu tím
    Tà áo em bay,chiều tím cổng trường
    Ôi dĩ vãng, nhuộm tím màu lưu luyến
    Em về cho ai chơi vơi...

    Đông Hà 1994

    *Bài thơ này đã đăng báo Quảng Trị 12/2008



     
    Gửi ý kiến